ĐẠO TRÀNG MINH TRẦN

ĐẠO TRÀNG MINH TRẦN

ĐẠO TRÀNG MINH TRẦN

ĐẠO TRÀNG MINH TRẦN

ĐẠO TRÀNG MINH TRẦN
ĐẠO TRÀNG MINH TRẦN
VĂN HỌC PHẬT GIÁO VIỆT NAM - một hướng tiếp cận ( bổ sung phần tổng quan lý luận )

Không ít người cho rằng, văn học Phật giáo hình như chẳng có liên quan gì đến con đường đạt đến chân lý, thành tựu trí tuệ giác ngộ, vượt thoát mọi nỗi khổ đau trong sinh tử luân hồi. Đôi khi nó còn là chướng ngại, dẫn dắt con người theo tình thường khiến họ thêm mê đắm...
Muôn vạn kinh điển trong Tam tạng thánh giáo đều là dùng ngôn ngữ văn tự ghi lại lời dạy của đức Phật và các vị thánh đệ tử.
Mặc dù ngôn ngữ và biểu tượng không phải bản thân chân lý, nhưng ngay nơi ngôn ngữ và biểu tượng mà thể nhập chân lý, khám phá sự thật về con người, chân lý của cuộc đời
Đây là cơ sở lý luận của Văn học Phật giáo nhất là xu hướng Đại Thừa
Dưới góc nhìn mỹ học thiền, ngôn ngữ văn tự là tướng của giải thoát
Phát xuất từ thể tâm vi diệu, biểu hiện ra muôn hình vạn trạng, phát huy diệu dụng của tuệ giác, hóa thân thành ngôn ngữ và biểu tượng tạo nên một thế giới văn học Phật giáo muôn màu muôn vẻ...
Ngâm mấy câu thơ thiền, kể cả khi chưa hiểu hết ý nghĩa, ta cũng cảm thấy tâm hồn thư thái, nhẹ nhàng, bình an bớt nặng nề căng thẳng, lo lắng:
Thân như bóng chớp chiều tà
Cỏ xuân tươi tốt thu qua rụng rời
Sá chi suy thịnh việc đời
Thịnh suy như hạt sương rơi đầu cành
( Vạn Hạnh)
Hay:
Thuyền lướt ta đi lẫn sắc trời
Non xanh nước biếc dặm xa khơi
Suối yến lặng trong lòng nhẹ nhõm
Ngàn năm phiền não nhẹ rơi rơi ( Hạnh Tuệ)

Và như thế, cánh cửa 'không cửa' của thế giới văn học Phật giáo mở toang chào đón mọi người bước vào khám phá. ( Trích trong Văn học Phật giáo Việt Nam - một hướng tiếp cận, tái bản - Thích Hạnh Tuệ )

TS Hạnh Tuệ

Chia sẻ:
Bài viết khác: